Nội dung

Có một vài người mãi mãi ghi dấu ấn trong cuộc đời bạn,dù cho bạn tin rằng mình đã hoàn toàn quên. Bạn đã thấy mình quên đi giọng nói, quên đi nụ cười hay thậm chí quên cả khuôn mặt của người đó, thế nhưng một lần vô tình chạm mặt, bạn mới phát hiện mọi cảm giác trong tim mình vẫn không hề thay đổi, bất chợt nhận ra mình chưa bao giờ quên, chỉ là mình đã học được cách chấp nhận.

Rất nhiều lần nghĩ lại, em vẫn không ngờ tình cảm 4 năm của chúng ta lại kết thúc chóng vánh đến vậy. Xin lỗi anh vì đã làm anh chán ghét em đến thế, vậy mà em vẫn vô tư không nhận ra, cứ tự ảo tưởng cả đời này anh sẽ mãi mãi yêu em. Nếu biết được tình cảm của anh không còn dành cho em, em đã sớm buông tay chứ không cố chấp bắt anh phải đấu tranh với gia đình vì tình yêu của chúng ta.

Từng yêu say đắm rồi sao anh còn buông tay

Em đã đau tưởng chừng đến không thể chịu đựng nhưng em không hối hận về bản thân mình. Xin lỗi anh vì em không thể thay đổi, không thể biến thành con người khác, trở thành một nửa hoàn hảo như anh mong muốn. Em có vô số tật xấu. Em bướng bỉnh, cố chấp, không bao giờ nói thật những suy nghĩ trong lòng mình nhưng em luôn yêu anh bằng tất cả những gì em có. Em ham chơi, thích làm theo sở thích nhưng em tự chủ, không sống dựa vào người khác. Đôi lúc em vô tâm trong lời nói nhưng luôn hết mực quan tâm anh bằng hành động. Có lẽ những điều đó với anh là chưa đủ. Em luôn tự hỏi: mình làm chưa tốt hay anh yêu em chưa đủ nhiều nên luôn chỉ nhìn thấy những thói xấu mà không nhận ra được bất kỳ điểm tốt nào nơi em?

Em vẫn nhớ như in lần đầu tiên chúng ta gặp nhau. Em là đứa mới ngày đầu đi làm, nhìn thấy anh ở công ty, không hiểu sao em đã thấy... rất chướng mắt. Sự đời luôn là vậy, "Ghét của nào trời trao của đó", anh và em đã yêu nhau lúc nào không hay.

Gia đình em không chấp nhận anh chỉ vì sự khác biệt vùng miền, khác biệt về gia cảnh. Anh không buông tay cũng không đấu tranh. Anh muốn một mình em phải giải quyết mọi mâu thuẫn. Phải chăng anh đã tạo áp lực quá lớn cho em. Xin lỗi anh vì điều duy nhất em có thể làm là lén lút yêu anh.

Anh nghĩ đó là thiệt thòi của anh vậy chẳng lẽ đó không phải là mất mát của em? Là phận con gái, không làm gì sai mà đến tình yêu cũng không được công khai. Cái sai của em có chăng chỉ là đã yêu một chàng trai tỉnh lẻ mà sĩ diện cao hơn tất cả. Cái sai của em là quyết định đi du học với một niềm tin kiên định anh sẽ mãi đợi chờ em. Ở nơi cách xa anh gần nửa vòng trái đất, em vẫn một lòng hướng về anh nhưng có biết đâu anh đã thay lòng.

Từng yêu say đắm rồi sao anh còn buông tay

Em từ chối tất cả cơ hội đến với mình để về bên anh thì sau câu nói: “Anh xin lỗi”. Anh đã ra đi như thể chưa từng có cuộc tình nào gắn kết hai đứa mình. Hơn 4 năm yêu nhau bỗng chốc trở thành làn khói lãng đãng rơi vào trong không gian. Anh từ bỏ vì không vượt qua được rào cản, những toan tính của đời thường. Anh cần một cuộc sống bình yên và an nhàn mà em không có được. Vậy là mình chia tay…

Em không có cớ gì để níu giữ anh thêm nữa. Em không ngờ mình trở thành gánh nặng của anh đến vậy. Có những chuyện tưởng chừng hời hợt, những say mê tưởng chừng ngắn ngủi nhưng lại đeo mang suốt cả cuộc đời, huống chi tình yêu 4 năm. Nhưng anh yên tâm nhé, giờ em đã có thể tạo cho chính mình một chiếc mặt nạ che giấu cảm xúc bản thân, để mọi người thấy em ổn. Em đang tập cho mình cách nuốt ngược nước mắt vào trong, bởi em tin rằng mình đã lớn, em chịu trách nhiệm với cuộc sống và những suy nghĩ của mình, không được phép buồn bã, ủ rũ quá nhiều, vì có thể điều ấy sẽ gây phiền hà cho người khác.

Lỗi của anh không phải là bỏ em mà là đã yêu em quá nhiều rồi mới từ bỏ. Nếu có ngày anh hèn nhát đầu hàng trước những khó khăn thì trước kia anh đừng yêu em nhiều tới vậy. Hãy vô tâm, hãy ích kỉ để ngày hôm nay em có thể đón nhận sự ra đi của anh nhẹ nhàng hơn. Nhưng anh lại yêu thương, trân trọng em quá nhiều. Anh giống như người cứu vớt em từ sự tột cùng của nỗi cô đơn rồi sau đó lại đột ngột buông tay khi em đang hạnh phúc nhất.

Ngày chia tay, em không khóc, không giận hờn hay oán trách nhưng em không còn là mình nữa. Tình yêu lớn lao mà em trao tặng cho anh đâu còn được vẹn nguyên? Niềm tin dành cho anh đâu có đong đầy? Tương lai của hai đứa mình cũng đã quá xa xôi… Dù anh muốn em đối diện với nỗi đau này dũng cảm tới đâu thì sự thật là nó làm em đau đớn.

Là con gái, thật khó để nói ra rằng mình khổ tâm thế nào khi bị người yêu bỏ. Nhưng em dám thừa nhận điều đó vì nó là sự thật. Những ngày tới, em sẽ sống không có anh như những năm tháng trước đây nhưng với một trái tim đầy thương tổn mà anh để lại. Giờ em chỉ còn đành nghĩ, dù sao chúng ta đã từng cùng nhau bước chung một khoảng thời gian khá dài, đó mãi là một kỷ niệm em sẽ luôn luôn trân trọng. Xin lỗi anh và yêu anh.

Vy Nguyễn

Nguồn thông tin được HOCHOIMOINGAY.com sưu tầm từ Internet

Cùng chuyên mục
Mưa nhớ anh!

Mưa nhớ anh!

Bài do bạn Mưa Buồn gửi về GocTamHon Những ngày nắng gay gắt cũng sắp kết thúc nhường chỗ cho những ngày mưa ướt át và ảm đạm. Và...

Xem thêm