Nội dung

Năm tháng qua đi, trở lại nơi từng rất quen thuộc, cảnh vật còn đấy, vậy người nơi đâu? Tôi vẫn lang thang kiếm tìm, cùng trời cuối đất, miệt mài rong ruổi. Đầy nghẽn những tình cảm chôn dấu, trái tim vốn dĩ đã đầy ắp giờ bồi hồi mong mỏi. Dù cố nén, cố cho thêm thì đến cuối cùng nó cũng bị loại bỏ sự cố gắng đó. Làm sao có thể quên? Làm sao có thể thôi để ngừng lại? Ích kỉ nghĩ cho mình, làm thương bao người vô tội.

Chúng ta đã từng yêu nhau như thế

Hoa anh đào dù có đẹp đến mấy thì cũng đến lúc tàn phai. tình yêu dù có tốt đến mấy thì cũng có lúc lụi tàn. Hoa nở hoa lại tàn. Nếu như tình yêu của chúng ta ngay từ đầu đã quyết định quên đi, thì tôi nguyện mình không phải là cây anh đào vào thời điểm rực rỡ nhất, chỉ nguyện là đóa hoa úa tàn, chỉ có thời khắc bị thương, khi mất đi sẽ không nuối tiếc tháng ngày hạnh phúc có được.

Thang lang tìm hoài những dấu vết còn sót lại, ôm nỗi chờ đợi liệu anh còn quay lại nơi đó. Có một ngày rồi mệt mỏi cũng sẽ kéo đến, tôi trở về nơi chúng tôi từng ở, rồi nhủ rằng nếu có duyên nhất định sẽ gặp lại. Tôi ngồi đây chờ anh tự động đến tìm, duyên phận chúng tôi kéo dài đã bao năm, một lần gặp lại chẳng lẽ không thể.

Tâm ý tương thông, tôi nghĩ rằng mình hiểu được anh. Chỉ cần kiên nhẫn, uống một ly rượu, chờ người tỉnh táo, mở mắt ra anh đang ở bên. Nhưng cứ chờ, ngày một, rồi ngày hai, bóng dáng anh mãi mãi tôi không thể nào thấy được.

Ngốc nghếch chờ đợi, ngốc nghếch yêu. Để rồi phải tự cười vào chính bản thân mình.

Chúng ta đã từng yêu nhau như thế

Giữa ngã tư đường ta lướt qua nhau, bỗng muốn hỏi một người: anh còn nhớ hay anh đã quên em?

Bất chợt thôi nhưng quý giá lắm. Anh còn nhớ hay đã quên một người từng tồn tại trong tâm trí và cuộc đời anh.

Cuộc đời rất ngắn, thời gian không chờ. Tôi không biết bản thân có thể chờ anh đến bao giờ. Tôi sợ đến lúc nào đó, bản thân bị lạc lối, rơi xuống vực thẳm lúc nào không hay. Thế gian này nơi đâu cũng có tình yêu, nhưng nơi đâu mới tìm được một nửa chân chính của mình.

Đây là sai lầm. Bước chân lạc lõng sợ sẽ sa đà. Vậy thì, tôi nguyện chúng tôi mãi thế này, đừng bên nhau, đừng gặp lại. Giữ cho hai bên cùng được bình yên.

Tình yêu là gì? Mà con người dính phải liền không thể dứt ra được. Hai trái tim nối liền, cùng nhau đập một nhịp đập, giương mắt ngắm nhìn thế giới xa cách kia. Khi hạnh phúc, tưởng trừng như đó là điều dĩ nhiên phải có trong tình yêu. Khi đã kết thúc, mới biết rằng nó thật sự rất đau đớn. Cái gì mà chung nhịp đập trái tim, chẳng khác nào chiếc ly bị tách làm đôi, có đặt sao cũng không thể uống.

Yêu là đau? Người yêu thật lòng càng đau hơn. Bây giờ nhận ra là quá muộn màng. Đáng lẽ ngay từ đầu tôi không nên mù quáng bởi một chữ "tình".

Lệ hoen khóe mi, tình cảm phai tàn đã đến hồi kết thúc. Chúng ta hãy cứ quên nhau để tiến bước về phía trước. Giữ lại cho mình chút kỉ niệm còn xót lại, để biết rằng "Chúng ta đã từng yêu nhau như thế!"

Đỗ Đỗ -

Nguồn thông tin được HOCHOIMOINGAY.com sưu tầm từ Internet

Cùng chuyên mục
Đi xe SH mới là đẳng cấp

Đi xe SH mới là đẳng cấp

"Trên thế giới chẳng còn nước nào quan tâm đến xe hai bánh, nó chỉ được coi là phương tiện 'thể thao nguy hiểm'. Ở ta vẫn quan trọng hóa vấn đề, rằng nó thể hiện đẳng cấp của người đi, thật...

Xem thêm  
10 status ấn tượng trong tuần trên Facebook

10 status ấn tượng trong tuần trên Facebook

'Già rồi hãy sống và làm những điều mình yêu thích, đơn giản vì mình không còn nhiều thời gian', Kỳ Duyên viết. Status số 1 "Người đàn ông mang đến hoa hồng chỉ để vui chứ không nên quá coi trọng....

Xem thêm